TRAO GIAI CUOC THI KHOANH KHAC DANG SONG NAM 2021

Đường về nhà

Truyện ngắn của Hoa Mai

10 giờ đêm 19 tháng 11 năm 2021. Naly và Kim như hai vì sao bay vút vào màn đêm mênh mông. Dưới kia, thành phố đang chìm vào lặng lẽ sau lễ tưởng niệm các linh hồn đã từ giã cõi đời vì Covid 19. Kênh Nhiêu Lộc, dòng hoa đăng vẫn lấp lánh như triệu con mắt rưng rưng tiễn đưa. Tiếng chuông nguyện hồn còn dư âm văng vẳng ru an vào bầu trời tịnh độ.

Naly từ Long An bế bé Kha Ly 2 tuổi lên thuê trọ trong một con hẻm nhỏ ở quận 4 đã được hai năm. Cô làm giúp việc theo giờ cho năm gia đình trong các phường loanh quanh. Tuy vất vả vì phải chạy đi chạy lại nhưng thu nhập cũng đủ trang trải tiền thuê trọ và cuộc sống hai mẹ con. Naly mới ba mươi với đôi mắt to đen có sóng. Cặp chân mày như nét vẽ mực tàu, hàm răng đều tăm tắp và nước da bánh mật đặc trưng của người Kh'me. Chỉ một thời gian ngắn uy tín của cô ngày càng được mọi người tín nhiệm. Cô sử dụng thành thạo các thiết bị phục vụ sinh hoạt gia đình. Lại thật thà kín chuyện. Gia đình có ông chủ cô cư xử kín đáo phải phép.  Ngoài  phần việc theo thỏa thuận, cô sẵn sàng tự nguyện giúp đỡ chủ nhà khi có việc phát sinh mà không so đo đòi hỏi. Bởi vậy các gia đình muốn có cô làm việc nhà theo giờ ngày càng đông.

Cô vẫn thường chở bé Kha ly theo mẹ đến nơi làm việc.

Những hôm trời mưa, đến giờ  cô phải đi làm, đem gửi bé Khaly, các cô bác ai cũng sẵn lòng. Những hôm bí quá không có người trông thì cô khóa phòng nhốt đại bé ở nhà. 

Cuộc sống êm đềm của mẹ con cô dần ổn định trong sự đùm bọc của bà con lối xóm.

***

anh-tac-gia-hoa-mai-1640177647.jpg
Tác giả Hoa Mai

Kim làm trong một công ty xuất nhập khẩu hải sản. Kim là một người đàn ông trung niên cao lớn với nước da đỏ au, đôi mắt ấm áp có cái mụn ruồi to nơi khóe lệ. Người ta bảo ai có cái nốt ruồi ấy thì đời có nhiều chuyện buồn. Nhưng Kim thấy đời mình cũng không đến nỗi nào. Kim quê mãi miền trung, quê đã nghèo còn hay lụt lội. Học xong trung cấp thủy sản, Kim xin được việc làm ở một xí nghiệp trực thuộc Tổng công ty Thủy Sản Tây Nam bộ. Hơn hai mươi năm công tác. Kim đã trở thành một nhân viên kinh doanh có năng lực của phòng kinh doanh xuất khẩu. Công việc chuyên môn khiến Kim đi lại giao tiếp nhiều. Thu nhập cũng ổn định. Vợ chồng Kim  mua được căn nhà hai tầng trong một con hẻm quận 4. Chăm chỉ làm ăn, yêu thương nhau nên vợ chồng Kim ổn định dần. Cuộc sống hạnh phúc hơn khi có căn nhà và đứa con trai khỏe mạnh.

Cuộc sống cứ êm đềm trôi theo thời gian. Một biến cố đau buồn xảy đến với gia đình Kim. Cách nay ba năm vợ Kim đã qua đời vì căn bệnh ung thư phổi. Sau đó một  năm đứa con trai duy nhất cũng đi du học ở Nhật Bản. Kim trở nên lặng lẽ trầm ngâm. Anh  lấy cớ công việc đi miết. Chủ nhật cũng ít khi ở nhà.

Nhà Kim thường  cửa đóng then cài. Hầu như anh không nấu nướng. Anh tham gia vào một hội thiện nguyện. Những chuyến đi về với bà con nghèo và các mảnh đời cơ nhỡ là niềm vui của anh.

***

Một bữa anh về sớm, đang ngồi trên ban công tầng một lơ đãng ngắm sinh hoạt chiều muộn của bà con lối xóm. Dáng một thiếu phụ mảnh mai dắt xe đạp quẹo vào dãy nhà trọ bên cạnh làm Kim chú ý. Cô gái chở theo một em bé tầm hơn hai tuổi, đầu xe treo mấy bọc xốp đựng rau cỏ thực phẩm. Nhìn cái dáng đi cúi cúi mang một vẻ nhẫn nhịn, tự nhiên anh nao lòng.

Hôm sau anh dò hỏi mới biết đấy là một cô gái quê đâu đó dưới miền tây làm giúp việc nhà theo giờ. Chỉ thấy có hai mẹ con, không thấy chồng đâu. Nghe kể cổ vui vẻ hòa đồng nhưng kín tiếng không thổ lộ hoàn cảnh riêng tư với ai.

***

Chiều muộn thứ bảy. Naly chở bé Kha ly rẽ vào nhà thì nghe tiếng gọi: Em gì ơi. Cô ngẩng lên thì thấy một người đàn ông trạc ngoài bốn mươi đang giơ tay vẫy cô.
Naly lùi xe hỏi: Dạ, anh kêu em?
Vâng, nghe nói cô làm giúp việc nhà theo giờ phải không?
- Vâng ạ!
- Mai chủ nhật cô có thể thu xếp dọn dẹp nhà cửa dùm tôi một buổi được không?
- Dạ, mai em rảnh buổi sáng, em qua làm cho anh được ạ.

Sáng chủ nhật, trái với các chủ nhật trước, Kim dậy sớm. Anh ra đầu hẻm ăn tô hủ tiếu, rồi gọi một ly càfe đem về. Quay vào đã thấy hai mẹ con chờ trước cửa. Cô bé ba tuổi có đôi mắt to tròn hôm nay được mẹ cột cho hai bím tóc trên đầu như hai cái đuôi gà con, cái váy hoa tuy cũ nhưng sạch sẽ xinh xắn như một công chúa nhỏ con nhà khá giả.

Người mẹ trẻ làm việc nhà. Cô bé con ngồi ngoan trên ghế. Kim ngắm con bé thấy dễ thương quá chừng nên vào lục tủ lạnh lấy thỏi chocolat đưa cho. Mắt con bé ánh lên vui mừng nhưng không dám đưa tay nhận. Nó hướng đôi mắt to tròn nhìn mẹ có ý hỏi. Kim nói: Tôi thấy cháu ngoan và dễ thương nên cho cháu cái kẹo thôi mà. Mẹ nó dừng tay trả lời Kim: - Dạ, em dặn cháu không được tùy tiện nhận đồ người khác bác ạ. Rồi mẹ nó giơ tay ra hiệu gì đó với con gái. Con bé xem mẹ ra hiệu xong thì quay lại vòng tay, gập nhẹ người hướng về Kim. Anh đưa thỏi Chocolat cho con bé rồi nhìn mẹ nó vẻ dò hỏi. Naly cúi xuống buồn buồn: - Dạ, cháu nó bị câm điếc bẩm sinh anh ạ.

Một nỗi cảm thương dâng lên trong anh, nhưng Kim lấy lại nét mặt bình thản để che dấu đi thoáng yếu đuối của mình.

Chỉ một buổi sáng, căn nhà bừa bộn vì thiếu vắng bàn tay đàn bà đã mang bộ mặt khác hẳn. Quần áo dơ vứt khắp nơi đã được cho vào máy giặt giũ phơi phóng sạch sẽ, nhà cửa sắp xếp lau chùi gọn gàng. Căn bếp đã lâu không đỏ lửa, xoong nồi mốc meo nay được cọ rửa sáng loáng. Nhà tắm nhà vệ sinh, cầu thang được lau chùi cọ rửa sạch bong.

Một luồng không khí tươi mát ấm cúng tràn cả căn nhà.

Kim tấm tắc: Có bàn tay phụ nữ có khác, công nhận cô làm nhanh và khéo thật. Lúc Kim đưa 500 ngàn trả tiền công, cô trả lại cho anh 350 ngàn, Kim bảo: - Em cầm lấy, anh cho cháu.
Naly lễ phép: - Dạ, cảm ơn anh. Nhưng em xin chỉ lấy đúng số tiền em làm trong ba giờ là 150 nghìn thôi ạ.
Kim nhận ra thiếu phụ này là một người rất tự trọng, nên anh cất tiền và dặn: Vậy cảm ơn em. Từ giờ mỗi tuần em tranh thủ giúp anh vài tiếng nhé. Anh đi suốt, mấy chậu cây không ai tưới chết hết.
- Dạ, em biết rồi ạ.
Kim rút một chùm  chìa khóa đưa cho Naly và bảo: Em cầm lấy chìa khóa, rảnh bữa nào thì vào giúp anh, anh đi về giờ giấc không cố định.
- Sao anh vội tin em mà giao chìa khóa nhà?
- Nhà anh có gì sợ mất đâu? Có ông chủ đang muốn bị mất đây. Tự nhiên vì vui vẻ mà tính hài hước lại chợt trở về khiến Kim buột ra câu trêu chọc. 

Naly đỏ mặt : - Chào anh, mẹ con em về.

Từ đấy, tranh thủ những lúc rỗi rãi, Naly rẽ qua dọn dẹp tưới cây cho Kim.
Anh trả lương cố định cho cô mỗi tháng ba triệu. Việc dọn nhà giặt giũ , tưới cây cho Kim cũng không chiếm nhiều thời gian của cô. Sau lần tổng vệ sinh đầu, giờ hàng ngày chỉ mất độ 30' là Naly xong việc. Vì hầu như cả tuần Kim vẫn đi miết ,  không ăn cơm nhà. Ngày rằm, mùng một. Na ly tranh thủ qua chợ phường đầu phố mua hương hoa về rửa sạch sẽ đặt lên ban thờ thắp hương cho vợ Kim. Cô khấn thầm: Em chỉ là người giúp việc nhà. Nhưng anh đi suốt, cháu Tiến ở xa. Em dâng chị chút lễ cho chị khỏi tủi. Ánh mắt trong di ảnh vợ Tiến nhìn Naly hiền từ như người chị nhìn em mình. 

Dạo này không hiểu sao Kim lại siêng ở nhà chủ nhật, không la cà kiếm chuyện đi như dạo trước. Naly mua gạo mỳ tương mắm và các gia vị thực phẩm cần thiết cất vào tủ bếp nhà Kim. Cô còn mua cả thịt cá, trứng gà và ít rau cùng sữa bỏ vào tủ lạnh cho anh. Cô bảo: Ăn ngoài vừa tốn tiền vừa không theo ý mình. Anh lại hay đi nhậu về khuya dễ đau bao tử.

Em mua dùm anh sữa và các thứ gạo mì để sẵn. Những khi say về khuya, anh uống ly sữa cho êm bao tử. Khi nào ngại ra đường ăn thì nấu cơm nấu mì ăn theo ý mình. 

Kim ngượng nghịu : - Lại làm phiền cô, tôi một mình đơn giản, ghé đâu ăn qua quýt cũng xong bữa cô ạ.
Nhưng từ đó Kim hay về sớm và ở nhà ngày chủ nhật nhiều hơn.

Những bữa có lịch làm cho chủ nhà về muộn. Kim lại trông bé Khaly hộ cô. Khi cô về đã 8, 9 giờ đêm. Kim đã cho con bé ăn và tắm dùm cô. Lạ một điều là hai bác cháu lại cùng ghiền món sở trường của bác Kim là mì nấu trứng cà chua.

Nên bữa nào mẹ về muộn bác Kim hay trổ tài món khoái khẩu đó. Con bé Khaly quấn Kim tợn. Mỗi khi Kim ở nhà là nó mò sang quấn lấy bác ngay. Tò tò theo bác. Bác đưa ra cả quán càfe đầu hẻm. Ai cũng khen con bé xinh ngoan. Có người còn đùa: Giống tía con thế. Chú Út xe ôm nheo mắt bảo Kim: Tới đi, vợ mất cũng hai năm rồi. Đám này tốt, hạp đấy. Đàn ông ở một mình mau chết lắm. Kim cười cười: -  Chả biết ý người ta thế nào, cổ kín đáo lắm, không biết có chịu không.

Mấy bà trong xóm ngồi hóng chuyện vun vào: Con bé hiền lành siêng năng, quyết đi chú.
Nhưng mỗi khi anh nhìn Naly với ánh mắt trìu mến thì cô lại đỏ mặt lảng tránh.
Nhiều chủ nhật anh ở nhà. Cô đi làm về tranh thủ tạt sang nấu cho anh bữa cơm tươm tất. Hoặc cô nấu ở nhà mình rồi kêu anh sang. Dần dần anh như nghiện bữa cơm đầy ắp không khí gia đình từ bàn tay tần tảo của cô.  
Một tối muộn, Naly đi làm về đã tám giờ. Ghé vào nhà Kim đón con. Thấy hai bác cháu ôm nhau ngủ ngon lành. Cô rón rén quay về nhà mình tranh thủ tắm gội.
Lúc quay sang. Thấy hai bác cháu vẫn ôm nhau ngủ say sưa. Con bé tin cậy gối đầu lên tay Kim, còn Kim nằm khum khum như vừng trăng che chở. Ngắm hình ảnh cha con đẹp đẽ đó cô cảm động rưng rưng nước mắt. Không ngờ anh lại thương con bé thế. Anh vẫn bảo anh còn cưng hơn cả cưng bé Tiến lúc nhỏ.  Đến nỗi anh đi làm cứ thấy nhớ nó. Nó không nghe không nói được nhưng lại như có linh cảm hiểu được mọi tình cảm của anh và anh cũng thế. Mối giao cảm không cần ngôn ngữ thông thường. Có lúc buột mồm, anh xưng ba với con bé và cảm giác như tiếng gọi từ tâm can. Từ lúc nào mà anh cưng nó như bảo bối anh cũng không biết nữa. 
Kim đã tỉnh giấc từ khi cô sang, nhưng anh vẫn giả vờ nhắm mắt. Nhưng mùi dầu gội, mùi sữa tắm, mùi đàn bà từ cô khiến mọi giác quan đàn ông của anh rạo rực. Những khát khao bỏng cháy sau mấy năm không đàn bà bùng dậy như thiêu đốt anh. Không kiềm chế nổi tình cảm của mình. Anh nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi vai bé  Khaly, dịch con bé cho nó nằm xa ra một chút.
Anh vòng tay ôm ngang eo Naly, đẩy cô nằm xuống giường.
Người cô nóng hầm hập và run rẩy dưới tay anh. Hai đôi môi bỏng cháy tìm nhau trong nụ hôn tưởng không bao giờ dứt. Anh lập bập: Anh thương em và con lắm, thương lâu rồi, em làm vợ anh nhé. Rối rít. Quần áo như bị giật bị xé khỏi thân thể. Khao khát bùng thành ngọn lửa. Địa ngục thiên đàng trốn chạy hết rồi. Chỉ còn hai quả cầu lửa va vào như muốn thiêu rụi nhau. Bao nhiêu tủi hờn khổ ải cũng thiêu rụi hết. Họ như hai vì sao lạc tìm thấy nhau ở thiên hà. Giây phút cùng kiệt Kim cắn lấy môi của Naly rên lên thỏa mãn tưởng chừng như đủ để chết. Ôm tấm thân căng tràn nhựa sống của Naly. Anh cúi hôn lên giọt nước mắt đang run run trên làn mi xanh rợp của cô. Anh thì  thầm: Anh hạnh phúc lắm, anh sẽ mãi mãi là bờ vai cho mẹ con em. Em  hãy là mái ấm của anh nhé. Em yên tâm, bé Kha ly sẽ là con cưng của chúng ta. Con khiếm khuyết nhưng không tật nguyền. Con linh thông và trời phú khả năng hội họa. Anh đã tìm thầy dạy vẽ cho con. Tuần sau con sẽ đi học buổi đầu tiên. Khi con đủ tuổi mình sẽ cho con vào trường học chữ nổi để con hòa nhập cộng đồng. Dòng nước mắt hạnh phúc lại lăn dài trên má Naly. Cô úp mặt vào lồng ngực vững chãi của anh. Tin cậy trôi vào giấc ngủ êm đềm với lòng sung sướng: Vậy là số phận đã mỉm cười với mẹ con cô.
Hôm sau Naly làm một mâm cơm chu đáo biện lễ bày lên bàn thờ vợ Kim. Cô thì thầm: Em phận mỏng trôi dạt may được chị khiến gặp anh Kim, cho anh Kim thương mẹ con em. Em xin thay chị chăm sóc anh và hương khói cho chị.
Trong làn khói hương huyền hồ. Naly như thấy nụ cười của chị ấy. Ba cây nhang độ tàn xoăn tít. Bên cạnh, Kim cũng đang đăm đắm điều gì đấy rồi quay bảo cô: Chị bằng lòng lắm. 
Ánh mắt Naly giao quấn quýt ánh mắt hạnh phúc của Kim. Sau bữa ăn, Kim bàn với Naly: Để anh tìm thầy xem lấy ngày tốt rồi hai đứa mình đi đăng ký kết hôn cho danh chính ngôn thuận. Anh sẽ báo cho con trai bên Nhật và các bác ở quê. Chúng mình thu xếp ngày về Long An thăm mẹ và thưa chuyện. Tụi mình cạp lại, thương nhau là đủ. Bữa nào đón mẹ, và mời anh chị hai bên lên. Mình làm vài bàn tiệc mời bà con lối xóm mừng cho tụi mình về với nhau.  Ổn định rồi mình đón mẹ lên phụng dưỡng.  Naly tin cậy: - Em nghe theo mọi sự sắp xếp của anh. 
***

Chưa kịp thực hiện hết ý định thì dịch Covid 19 ập trở lại . Nghe thông tin từ thành phố, Kim cũng tin tưởng chỉ vài tuần là dập được dịch như hai lần trước. Nhưng không ngờ lần này dịch bùng phát như vũ bão. Bệnh viện quá tải. Tiếng còi cấp cứu xé rách cả thành phố. Khắp nơi chăng dây. Thành phố nhận lệnh phong tỏa. Tin người nhiễm bệnh và người chết tăng cao hàng ngày. Cả nước hướng về Sài Gòn. Ngành y và quân tình nguyện mọi miền về bảo vệ Sài Gòn chống dịch. Hẻm nhà Kim đã có vài ca F0. Hẻm bị chăng dây đỏ. Naly không đi làm nữa, cô ở nhà với bé Khaly. Kim theo đoàn thiện nguyện của anh đi phát gạo và nhu yếu phẩm cho các công nhân phòng trọ. Naly không dám can, vì có can anh cũng đi. Nhưng cô lo lắng vì lúc đó anh chưa tiêm mũi vacxin nào. Biết cô lo lắng, anh trấn an: Đừng lo cho anh, anh khỏe lắm. Nhưng anh bị cao huyết áp mà, người có bệnh nền dễ nguy hiểm lắm.
Nhưng anh vẫn khoát tay ra đi, dù hứa với cô sẽ tuân thủ 5k.
Rồi một bữa anh về, anh kêu đau rát trong họng. Anh bảo hình như anh bị viêm họng. Cô lấy chanh muối giã lấy nước tỏi cho anh súc họng. Cô còn chạy ra hiệu thuốc đầu hẻm mua viên xông về cho anh xông.
Đến khuya thì anh sốt cao, có lúc khó thở.
Cô lo lắng liên lạc với y tế phường. Y tế phường cử nhân viên đội phòng chống covi đến nhà anh. Test nhanh, anh có kết quả dương tính với virút  Corona, 19. Cô và bé Naly âm tính. Xe đưa anh đi ngay trong đêm. Mẹ con cô vẫn ở lại nhà sau cánh cửa đã giăng dây đỏ. Hôm sau anh gọi điện về đã nhập viện Bạch Mai điều trị côvi, ở Quận 4. Anh bắt đầu sốt cao, chỉ số oxy vào lằn ranh nguy hiểm. Anh dặn cô ở nhà, mẹ con đợi anh về. Cô như đóng băng trong suy nghĩ. Cô không chấp nhận số phận lại phũ phàng với cô lần nữa. Cho bé Kha ly ăn và ngủ. Còn cô không thể ăn không thể ngủ. Tay cầm khư khư điện thoại đợi anh gọi về.
Đến ngày thứ ba, khi vào toilet đi vệ sinh. Một cơn ngộp thở khiến Kim ngã quỵ ngất xỉu. Khi bác sĩ chạy đến cấp cứu, Kim tỉnh lại. Anh kịp gọi cho cô: - Em ơi anh nguy rồi. Anh có lỗi với hai mẹ con.
 Nhận điện thoại của anh. Cô cũng quỵ xuống ngất xỉu. Bé Kha ly ôm lấy mẹ, u oa nước mắt ròng ròng. Khi hồi tỉnh, cô thấy mình bắt đầu có triệu chứng sốt, họng rát và mắt ngứa như ai vãi cát vào, cả người cô đau như ai lóc thịt không còn chút hơi sức. Cô cố lấy điện thoại gọi cho đường dây nóng báo cáo diễn biến của mình. 
Một tiếng sau, nhân viên y tế đội chống Covi đến. Sau test nhanh, cô đã có kết quả hai vạch. Hai mẹ con cô được đưa đi ngay. Cô nhập viện Chợ Rẫy. Bé Kha ly may mắn vẫn âm tính nhưng phải xa mẹ một mình vào khu cách ly.
Những ngày điều trị trong bệnh viện là những ngày Khaly rơi xuống tận cùng của tuyệt vọng. Dù các y bác sĩ hết lòng chăm sóc. Nhưng điều khiến cho cô rơi vào tuyệt vọng không phải là bản thân cô mà là nỗi đau đớn khi nghĩ về Kim, người chồng yêu thương cô vừa kịp gắn bó và con gái cô. Cô không thể chịu đựng được ý nghĩ là có thể là cô đã có thể mất anh vĩnh viễn. Rồi cô nghĩ đến con. Giờ này con ở đâu? ai lo cho con ăn, ai cho con ngủ? con có bị sao không? Con gái cô còn quá nhỏ để tự lo cho mình. Con lại còn khiếm khuyết cơ thể. Nước mắt luôn đẫm trên khuôn mặt tiều tụy thấy rõ của cô sau ba ngày nhập viện. Cô thều thào hỏi bác sĩ: Con tôi đâu? cháu còn nhỏ lại câm điếc cô ơi? Ở đây cháu không có ai ngoài tôi. Cô bác sĩ rơm rớm nước mắt động viên Naly: Chị an tâm điều trị, cố thở đi, cố vượt qua mà về với con. Chị cứ yên lòng, cháu bé sẽ có người chăm sóc chu đáo. Naly nghe mà vẫn không ngừng nước mắt tuôn rơi. Cô không thể tin nổi những gì đang xảy ra cho mình. Cô vừa có một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Cô vừa chạm tay vào hạnh phúc sao ai nỡ giật của cô đi?  Sao số phận lại đọa đày cô đến thế. Cô không thể gọi cho Kim được nữa. Cô cũng không thể gọi cho mẹ . Cô sợ mẹ sẽ lo quá mà xảy chuyện.
Cô gọi cho chị Hai báo tin mình đang điều trị Covid 19 ở bệnh viện Chợ Rẫy. Bé Khaly giờ không biết chuyển đến khu cách ly nào và giờ ra sao. Chị Hai khóc ngất trong điện thoại, thương em thương cháu mà không làm gì được. Thành phố đang phong tỏa, mà Naly lại đang trong bệnh viện. Cô khóc nghẹn, dặn chị thay cô chăm sóc mẹ và nếu cô có mệnh hệ gì chị cưu mang bé Kha ly dùm cô. Chị Hai cô nghẹn ngào động viên cô cứ yên tâm chữa bệnh. Chị và bé Khaly đang đợi cô về. 
Phòng bệnh cô nằm đông chật bệnh nhân. Hàng ngày người chết liên tục. Có khi người chết lật ra giường đắp nằm đấy bên cạnh người sống đến mấy giờ mới có người chở đi. Bác sĩ hộ lý như kiệt sức. Tinh thần của Naly xuống đến mức thảm hại. Những cơn nghẹt thở dìm cô vào bóng tối. Đến ngày thứ sáu, cô được chuyển lên phòng ECMO, là phòng điều trị cho bệnh nhân nặng, phải thở bằng máy. Phổi cô như đã mục rữa. Cô không tự điều khiển được hơi thở của mình nữa.
Phòng bệnh ECMO là phòng giành cho bệnh nhân Covi phải dùng máy tim phổi nhân tạo. Những ngày trước, khi Naly còn tỉnh táo ở phòng bệnh nhân chung. Những cái chết trong nháy mắt là nỗi ám ảnh kinh hoàng với cô và các bệnh nhân khác. Cô đã từng nghĩ nếu ai sống sót trở về sẽ là những ký ức không bao giờ quên. Ai cũng bàng hoàng với câu hỏi: vì sao lại giáng xuống cuộc sống tai họa này làm đảo lộn bao số phận. Những lúc giảm cơn sốt có thể thở được bình thường. Nỗi lo về Kim, về bé Naly lại khiến cô tuyệt vọng. Cô cứ mong đây là một ác mộng thôi. Cô muốn ngủ một giấc, khi tỉnh dậy, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.
Sau một ngày lên phòng ECMO, Naly đã trở nên lơ mơ. Người cô nối chằng chịt các dây nối và ống thở với cái máy đồ sộ. Cô không mấy khi tỉnh táo để quan sát xung quanh hay lo nghĩ về Kim hay con gái được nữa . Nỗi đau đớn trong cơ thể đã vắt cạn hết sức lực . Lí trí điều khiển cô chống chọi để tìm Kim , tìm Khaly  cũng không còn. Thỉnh thoảng trước mắt cô thấp thoáng những bóng người bịt kín như robot. Rồi một cơn ngộp thở khiến cô giãy giụa trong đau đớn. Cô muốn gào thét muốn chạy trốn cơn nóng cơn khát, cơn mệt mỏi trong người cô. Cô muốn bỏ chạy, cô muốn kêu cứu mà không ai nghe cô. Chợt Naly thấy Kim đứng ở góc phòng đang nhìn cô âu yếm. Cô chảy nước mắt vì mừng rỡ. Tự nhiên cô thấy mình nhẹ nhõm như chưa từng đau đớn. Cô lao vút lại bên Kim. Cô tính ôm chầm lấy Kim nhưng lại thấy mình vọt ra gần cửa. Ngạc nhiên cô quay lại. Cô thấy mình vẫn nằm trên giường với đôi mắt không nhắm, bên khóe mắt dòng lệ buồn bã còn đang chầm chậm rỉ ra.

***

Kim và Naly cũng không nhớ là mình lang thang được bao lâu trong thành phố. Rất nhiều hồn ma lang thang buồn bã như hai người. Ai cũng lẩm bẩm một câu mơ hồ: Về nhà, về nhà. Các đường phố Sài gòn vắng như tờ về đêm. Chỉ có bóng xe cấp cứu vừa chạy vừa kêu thảng thốt. Chỉ còn những hồn ma không siêu thoát như vợ chồng Kim lang thang... Không có ngọn đèn dẫn đường, không có nén nhang tiễn biệt. Nỗi luyến tiếc những điều dang dở bị cướp đoạt một cách oan ức đã khiến các oan hồn không thể bay đi...
Đêm 19/11/2021 cả thành phố như rực sáng bởi những ngọn nến lung linh chiêu hồn. Dinh Thống nhất một bàn tưởng niệm thật lớn với đầy đủ lễ vật hương hoa trang trọng, một rừng  nến thắp sáng lung linh trên tay mọi người đang cúi đầu nguyện cầu lời mong siêu thoát, tiễn đưa an ủi  các linh hồn. Dọc bờ sông Hoàng Sa, Trường Sa,  treo đèn kết hoa sáng rực cho đại lễ tưởng niệm. Tiếng đại hồng chung trong các Chùa, tiếng chuông giáo đường ngân lên âm sầu. Những chiếc thuyền kết đầy hoa, chở mấy nghìn ngọn nến hoa sen. Tất cả sẵn sàng đợi xong lễ tưởng niệm sẽ được thả xuống sông Thị Nghè. Những ngọn nến kết thành dòng hoa đăng tiễn đưa các linh hồn của mấy chục ngàn người ra đi vì đại dịch cô vi.
Vợ chồng Kim cũng như bao hồn ma khác sau lễ tưởng niệm trang trọng. Trong ánh hoa đăng, ai cũng như thấy vừng hào quang của Đức Phật, Đức Chúa Trời giang tay đón. Ai cũng thấy mình được đền bù cho giây phút từ giã cõi đời trong cô độc oan ức không có người thân bên cạnh, không người an ủi. 
Nay được tiễn đưa bằng một lễ tưởng niệm huy hoàng, linh hồn nào cũng trở nên nhẹ nhõm như được xá hết mọi gánh nặng nơi trần thế. Không  còn day dứt vì câu hỏi:  Ai đưa con virus độc trùng để chặt đứt những giấc mơ đời! Trong tiếng chuông, tiếng nguyện cầu, những giọt nước mắt thương nhớ của người còn sống. Ánh  hoa đăng rực rỡ ở khắp đường phố lớn đến các hẻm nhỏ. Từng vầng lân tinh như sao sa lấp lánh trên bầu trời thành phố. Các linh hồn đang từ giã bay về Vĩnh Hằng. Kim và Naly đã thấy chị Hai của cô bế Naly cùng Anh ba của Kim cầm nến ngồi trong lễ tưởng niệm. Hai vợ chồng đã không còn lo lắng khi bé Khaly đã được đón về an toàn. Lễ tiễn đưa cầu hồn trang trọng đã dẫn đường cho hai người thấy được cửa ánh sáng đang mở ra...
                                                                                                            

Truyện ngắn của Hoa Mai
Có thể bạn quan tâm