CUOC THI KHOANH KHAC DANG SONG NAM 2021

"Thiên sứ đã về trời"- Bài thơ xúc động của Phạm Thu Yến thay nén tâm hương gửi cố nghệ sĩ Phi Nhung

Nguyễn Văn Hòa (giới thiệu)

Trước sự ra đi bất ngờ của nghệ sĩ Phi Nhung – người phụ nữ sở hữu một giọng hát đặc biệt, với số phận đầy chông chênh nhưng đã sống và cống hiến hết mình vì nghệ thuật và trên hết đó là tấm lòng nhân ái, bao dung; nhà thơ Phạm Thu Yến đã không khỏi bùi ngùi, xúc động viết nên bài thơ “Thiên sứ đã về trời” thay cho nén tâm hương tiễn đưa người ca sĩ tài hoa, bạc mệnh về cõi vĩnh hằng.

Đại dịch Covid 19 đã cướp đi rất nhiều sinh mạng con người. Có thể nói trong lịch sử nhân loại chưa có khi nào lại tàn khốc và đau thương như thế. Con số người nhiễm và chết trên thế giới ngày càng nhiều. Việt Nam cũng không nằm ngoài thảm cảnh ấy. Trước sự ra đi bất ngờ của ca sĩ Phi Nhung – người đàn bà sở hữu một giọng hát đặc biệt, với số phận đầy chông chênh nhưng sống và cống hiến hết mình vì nghệ thuật và trên hết đó là tấm lòng nhân ái, bao dung; nhà thơ Phạm Thu Yến không khỏi bùi ngùi, xúc động đã viết bài thơ “Thiên sứ đã về trời” thay nén tâm hương tiễn đưa người ca sĩ tài hoa, bạc mệnh về cõi vĩnh hằng.

Nghệ sĩ Phi Nhung đã xa rời cõi tạm, chị đã bay về trời nhưng giọng ca của chị vẫn sống, vẫn vang vọng mãi trong lòng công chúng, những việc nhân nghĩa chị làm cho đời sẽ mãi được mọi người ghi nhớ và tôn vinh.  Hơn ai hết, nhà thơ Phạm Thu Yến đã thấu hiểu được sự ra đi không thể nói hết bằng lời, cũng không có thước đo nào đong đếm cho đủ hết những tình cảm của mình dành cho nghệ sĩ Phi Nhung. Những tình cảm xúc động và trân trọng ấy được gửi gắm vào bài thơ “Thiên sứ đã về trời” do nhà thơ Phạm Thu Yến  cảm tác trong một đêm không ngủ. 

anh-chan-dung-nha-tho-pham-thu-yen-1-1634029940.jpg

PGS-TS-Nhà thơ Phạm Thu Yến hiện là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, giảng viên đại học và là chuyên gia nghiên cứu hàng đầu Việt Nam về văn học và văn hóa dân gian. Ảnh: FBNV

Ban biên tập SongKhoePlus.vn trân trọng giới thiệu bài thơ “Thiên sứ đã về trời” của nhà thơ Phạm Thu Yến đến độc giả:

       THIÊN SỨ ĐÃ VỀ TRỜI

Tôi thả hồn mình dài rộng gió miền Tây
Những ngả đường dừa, dòng kênh xanh mát
Tình người miền Tây chân thành, hào sảng
Khúc dân ca ngọt ngào huyền diệu tiếng hát ai

 

Bông điên điển nở hoa, chim sáo sổ lồng rồi
Đất phương Nam nhớ người đi mở cõi
Má đừng gả con xa… đường Cà Mau ngút ngái
Về Hậu Giang, thương nhớ đất Trà Vinh.

 

Tiếng hát mướt như nhung, nhẹ như gió sông Tiền, 
Như mật ngọt Cổ Chiên mùa nước nổi
Trời phú cho em giọng ca huyền thoại
Chở đạo lý cha ông thấm đẫm lòng người.

 

Tôi đâu biết em cơ cực một kiếp đời.
Bao đau khổ chất chồng đôi vai nhỏ.
Phận mồ côi thèm một lời gọi má.
Nuôi năm em mình bằng khoai sắn, vá may.

 

Càng khổ đau càng nhân đức sâu dầy.
Mở lòng nhận đàn con nuôi côi cút
Càng thất học càng mong con được học
Cho trẻ mái nhà, gọi tiếng má thân thương

 

Dịch dã tan hoang, dịch dã phũ phàng
Sài Gòn trọng thương trong bất ngờ đau đớn
Hàng vạn người ra đi không lời vĩnh biệt
 Phố vắng đường xa tiễn biệt những xe buồn

 

Ở lại quê hương, bằng thiện nguyện tấm lòng.
Quên hiểm nguy cứu trợ người vùng dịch.
Rồi đớn đau, em là người nhiễm bệnh

Bác sỹ hết lòng…nhưng tiếng hát đã ngừng vang.


                                 
Có phải trời ban tiên nữ xuống trần
Gánh thử thách trần gian, hiểu thị phi nhân thế
Cho người biết yêu người, yêu quê hương xứ sở.
Được hạnh ngộ trên đời đừng đổ ác cho nhau.

 

Thiên sứ đã về nơi mây trắng trời cao.
Đừng khóc nữa giọt buồn 50 tuổi.
Em đã sống đời trần gian ngắn ngủi
Nhưng ngập tràn ánh sáng thiện lương.
                       

(Hà Nội, 9/10/2021)

 

Nguyễn Văn Hòa (giới thiệu)
Có thể bạn quan tâm