Trung Nguyên Legend

Tâm sự nghẹn ngào của người cha sau khi đọc bức thư: "Xin lỗi bố vì con ly hôn khiến bố mất mặt"

Hoàng Trường (t/h)

Hôn nhân giống như một tòa thành bị bao vây. Người bên ngoài muốn đi vào, người bên trong lại chỉ muốn trốn ra.

dovebrian-275-scaled-2048x1366-1625033812.jpg

Ngọc Mỹ!

Kết hôn hay ly hôn thực chất chỉ là thay đổi một cách sống, không có cái gọi là đúng hay sai, đáng khen hay đáng chê ở đây cả. Đời người vốn ngắn ngủi, ai chẳng muốn sống hạnh phúc.

Con gái yêu quý:

Tối qua, bố vừa nhận được tin nhắn của con. Con nói, con ly hôn rồi. Con còn nói xin lỗi bố, vì con ly hôn nên bố phải mất mặt với người ta.

Nói gì ngốc vậy không biết, con chẳng làm gì có lỗi với bố, càng không làm xấu mặt cả nhà mình. Bố rất buồn, vì bố luôn nghĩ con gái bố đang có một cuộc sống rất hạnh phúc, không ngờ con lại phải chịu đựng nhiều như thế. Bố cũng rất hối hận, tự trách mình vì khi trước không giúp con gái mình kiểm tra kỹ càng, cũng không chịu để tâm cẩn thận đến tình trạng hôn nhân của con khiến con gái rượu của bố phải nhìn thấy những u tối của cuộc đời chỉ trong vài năm ngắn ngủi và phải nếm trải những cay đắng mà hơn 20 năm qua con chưa từng phải trải qua.

Bố thao thức cả đêm không sao ngủ được, nên đành dậy viết cho con bức thư này.

01

Hôn nhân là gì?

Trong cuốn The Besieged City có một trích đoạn thế này: "Hôn nhân giống như một tòa thành bị bao vây. Người bên ngoài muốn đi vào, người bên trong lại chỉ muốn trốn ra".

Tình yêu, trách nhiệm duy trì nòi giống, cuộc sống, nghĩa vụ, mối quan hệ giữa 2 cá nhân, sự kết hợp của 2 gia đình... Thứ gọi là "hôn nhân" dù nhìn theo cách nào cũng là một chủ đề hết sức lớn lao, bao hàm trong đó rất nhiều rất nhiều ý nghĩa.

Nhưng đối với bố, một người đã kết hôn hơn 30 năm, cảm nhận lớn nhất của bố chính là: Ý nghĩa cốt yếu nhất của một cuộc hôn nhân nên là khi 2 người ở bên nhau, họ có cuộc sống tốt hơn, hạnh phúc hơn so với khi chỉ có một mình. Nếu nửa kia của con không thể che chở cho con trước giông tố cuộc đời, mà chính anh ta lại trở thành giông tố, thì tại sao lại phải kết hôn?

Con biết không “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”, những giây phút yêu chiều chỉ là nhất thời trong một khoảnh khắc mà thôi. Rồi thời gian tàn bạo sẽ là con dao đâm thủng bức tranh màu hồng ấy. Những điều ngọt ngào của thuở trước sẽ được thay bằng nổi lo cơm, áo, gạo tiền, những thứ mà người trẻ như các con chưa một lần nghĩ đến trước khi kết hôn.

Giá trị đích thực của hôn nhân đôi khi không nằm ở sự đúng sai chính yếu mà nằm ở những chi tiết hết sức nhỏ nhặt.

Đó là khi trời lạnh, có người nhắc con mặc thêm áo ấm;

Đó là khi con tăng ca về khuya, trong nhà vẫn có ánh đèn đợi con về;

Đó là khi con gặp chuyện buồn hay khó chịu, luôn có người sẵn sàng lắng nghe con;

Nếu người đàn ông ấy là một người chồng tốt, một người cha tốt thì mọi điều nhỏ nhặt ấy mãi là “nhỏ nhặt”. Họ sẵn sàng là người đồng hành chia sẻ cùng con trong suốt những ngày tháng sau này. Nhưng nếu họ không làm được điều ấy thì con nên rời bỏ.

Trong bộ phim In The Mood For Love, sau khi biết chồng mình lừa dối mình, nữ chính đã nói:"Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng hôn nhân có thể phức tạp như vậy, tôi cứ nghĩ chỉ cần một người cố gắng là đủ. Tới khi hai người ở bên nhau rồi mới biết, nỗ lực của một người thôi là chưa đủ".

Trạng thái tốt nhất của hôn nhân không phải là át chế nhau, mà là dung hòa lẫn nhau; một người đang trong trạng thái tức giận, thì người kia phải là người im lặng xoa dịu và đảo chiều cho nhau. Có như thế thì hạnh phúc mới có thể bền lâu.

Câu thoại kinh điển trong The Last Women Standing hẳn cũng nói lên phần nào những điều không chỉ bố mà mọi bậc cha mẹ trên đời này đều muốn nói: "Con gái của tôi nên nghĩ đến chuyện kết hôn với người mà nó thích rồi cùng nhau già đi. Nó cứ ngẩng cao đầu, ưỡn ngực mà sống, đầy mạnh mẽ mà khát khao, như thể nó là người chiến thắng cuối cùng. Đối với tôi, nó chỉ có thể hạnh phúc, không được sống khác đi".

Bố cũng nghĩ vậy đấy. Bố mẹ sinh con ra, nuôi lớn con nên người, dìu dắt con đến với bước đường hôn nhân không phải để con nếm trải cay đắng cuộc đời, cũng không phải để con phải chịu vất vả mà chỉ muốn con được trải nghiệm hạnh phúc thuộc về chính mình.

Và hôm nay, con chọn ly hôn, là bố của con, bố sẽ ủng hộ con vô điều kiện.

02

Hôn nhân là để hạnh phúc, ly hôn cũng vậy

Từ cổ chí kim, nhiều người cứ nghiêm trọng hóa 2 chữ "ly hôn". Bởi theo quan niệm truyền thông của ông cha ta ngày xưa, đàn ông có thể viết thư “thôi vợ”, nhưng đàn bà thì không. Mặc dù sống trong thời đại ấy và gìn giữ truyền thông của ông cha, nhưng ba không thể làm ngơ khi thấy con gái mình đang sống trong bóng tối. Điều này làm ba nhớ đến hai câu thơ Sóng của thi sĩ Xuân Quỳnh “Sông không hiểu nổi mình/Sóng tìm ra tận biển”. Những con sống ào ạt hối hả, nó không được là nó ở nơi sông hồ chật hẹp, quyết vượt ra đại dương để tìm đến biển cả mênh mông. Và con gái của ba cũng vậy, cũng có quyền rời khỏi một tình yêu không xứng đáng để tìm đến một tình yêu cao cả hơn.

rb233b8ea8dc4eb845e7241d380bbeb30-1625033812.png

Bố cũng công nhận ly hôn là một đả kích đầy đau đớn, có thể gây ảnh hưởng cực lớn đối với cá nhân. Hôn nhân chưa bao giờ là chuyện để đùa, ly hôn rồi, con phải có trách nhiệm với con cái, phải phân chia tài sản, phải đối diện với áp lực dư luận. Thế nhưng, bố muốn nói với con rằng, nếu con có thể chịu đựng được tất cả những điều này, hoặc giả ly hôn đối với con là một loại giải thoát, có thể giúp con quay trở về với cuộc sống vui vẻ như xưa, vậy bố và mẹ sẽ ủng hộ quyết định của con. Một cuộc hôn nhân chất lượng thấp không bao giờ tốt bằng cuộc sống một mình nhưng chất lượng cao.

Con còn nhớ dì con không, bà dì họ thường qua nhà mình chơi ấy? Hồi trẻ, chú con chuyên cờ bạc, ăn cắp tiền của gia đình, thậm chí còn nuôi gái ở ngoài. Dì con một tay nuôi 4 đứa con khôn lớn bằng cách mở quán ăn.

Sau này, chú con có bồ nhí bên ngoài, sống chết đòi ly hôn nhưng dì con nhất định không đồng ý. Hai người cứ thế, tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân đã chết yểu từ rất lâu. Tới khi chú con qua đời, cả hai vẫn chưa từng một lần vui vẻ sống bên nhau.

Thực sự, với năng lực của dì con, dì con hoàn toàn có thể theo đuổi hạnh phúc mới cho mình. Nhưng không, khi cố chấp ở bên chú con, dì con cũng đã vắt kiệt thanh xuân và cuộc đời của mình. Điều đó thật chẳng đáng chút nào.

Hôn nhân giống như một đôi giày, chỉ có con mới biết nó có vừa chân hay không. Một cuộc hôn nhân đúng đắn đương nhiên là rất tốt, nhưng một cuộc hôn nhân thất bại thì sẽ như đôi giày không vừa chân thôi. Nó sẽ cứa gót chân con đến chảy máu, nó cũng sẽ khiến con bước đi không nổi. Nếu con không chỉ cởi bỏ nó, con sẽ không thể tiến về phía trước.

03

Kết hôn là một lựa chọn, nhưng hoàn toàn không phải lựa chọn bắt buộc

Có một cô con gái hỏi mẹ mình: "Mẹ ơi con không lấy chồng có được không?".

Người mẹ đã đáp: "Nếu bên ngoài pháo hoa rợp trời, mùi cơm nhà thơm phức từ hàng xóm bay sang, nhìn cảnh từng đôi từng đôi nắm tay nhau hạnh phúc, con vẫn không khóc, vậy thì câu trả lời là có thể".

Cô con gái lại hỏi ngược:"Mùi cơm thì thơm đấy, nhưng ai nấu hả mẹ? Ai rửa bát? Ai dọn nhà? Ai chăm con? Tay nắm tay thì hạnh phúc đấy? Nhưng mua nhà chưa? Ai dạy con học? Con cái có nghe lời không?

Con ra ngoài ăn về tiện tay mua cái bánh ngọt để lát về nhà chơi game, đọc truyện rồi ăn. Con bắt gặp cảnh đôi vợ chồng trẻ đang vật lộn cùng đứa con nhỏ trên đường, gương mặt mệt mỏi, dáng vẻ nhếch nhác. Lúc đấy, con cười lớn là điều chắc chắn".

Sự đảo ngược này khiến bố vô cùng ngạc nhiên. Thời thế bây giờ hình như thật sự đã khác lắm rồi.

Bố có rất nhiều bạn bè, hồi con cái còn đi học thì nhất quyết không cho yêu đương, đến khi con cái vừa tốt nghiệp thì lập tức giục giã kết hôn, sinh con như thể đó là nhiệm vụ vậy. Điều này đã khiến nhiều thanh niên có mối quan hệ hết sức căng thẳng với phụ huynh, hoặc không chúng cố lấy cho bố mẹ vừa lòng nhưng cuối cùng không hạnh phúc, vậy mà vẫn phải cắn răng chịu đựng.

Bố không hề vui khi thấy cảnh như vậy nên bố cũng sẽ không can thiệp nhiều vào chuyện hôn nhân của con.

Kết hôn là một sự lựa chọn, nhưng hoàn toàn không phải một sự lựa chọn bắt buộc. Yêu thương thì cần thiết đấy, nhưng yêu đương thì không.

Đối với tất cả, hôn nhân và tình yêu thực chất chỉ là một phần của cuộc sống mà thôi. Nếu hiện tại con đã đủ hạnh phúc, vậy chẳng cần quan tâm đến chuyện vì sao có thứ người khác có mà con lại không có.

Tất nhiên, bố hy vọng con sẽ không bị "khớp" bởi những thứ này, bố hy vọng con vẫn tin tưởng vào tình yêu, vào chuyện hôn nhân. Tuy nhiên, trước khi con có sự lựa chọn tiếp theo, hy vọng con sẽ suy nghĩ thật kỹ càng.

04

Ly hôn thật ra chỉ là một thức thách, rào cản đầu tiên trong cuộc đời con, nên đừng buồn vì những sai lầm hay vấp ngã ấy. Mà hãy lấy đó là một kinh nghiệm để vững bước hơn trong cuộc sống sau này.

Có một đoạn văn bố siêu thích như thế này: "Các bài kiểm tra của cuộc đời đều có thể sửa chữa, thay đổi đáp án, cùng lắm là bị trừ điểm. Không những có thể thay đổi, bạn thậm chí còn có thể quay cóp, nhìn lén đáp án của người bên cạnh, sau đó viết lại và vẫn có điểm. Thời gian vẫn còn dư dả và tiếng chuông kết thúc cuộc thi sẽ chỉ vang lên vào giây phút cuối cùng của cuộc đời. Còn trước đó, bạn vẫn có vô số thời gian để học tập sau đó thay đổi".

Cuộc sống cũng vậy đó con, có người thuận buồm xuôi gió, có người lại vất vả gian nan. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, con cũng không nên đánh mất dũng khí để yêu và sống.

Với bố mẹ, bạn không cần phải đóng vai một người vợ, không cần phải đóng vai một cô con dâu, càng không cần phải đóng vai một cô con gái tốt. Bố mẹ chỉ muốn con là chính mình và sống tốt cuộc đời của con thôi: tự do, tự chủ, tự lập, tự yêu bản thân.

Thư cũng dài rồi, nếu nói thêm chắc con sẽ ghét bố mất. Nói tóm lại, đừng quên rằng bố mẹ mãi mãi là chỗ dựa của con, bố mẹ lúc nào cũng mong con hạnh phúc. Nơi nào có bố mẹ, nơi đó sẽ là nhà của con.

Trời sáng rồi, bố sẽ đi đón con về ngay đây!

Bố của con!

Hoàng Trường (t/h)
Có thể bạn quan tâm