CUOC THI KHOANH KHAC DANG SONG NAM 2021

Covid-19, 23.467 người ra đi - nhắc nhớ để không đau thêm lần nữa!

Hà Kiều

45 phút diễn ra lễ tưởng niệm đồng bào và cán bộ, chiến sĩ hy sinh, từ vong trong đại dịch Covid-19 dẫu chưa phải là tất cả nhưng cũng đủ để nhắc nhớ về một giai đoạn đau thương, mất mát đã đi qua...

covid-19-va-23467-nguoi-ra-di-nhac-nho-de-khong-dau-them-lan-nua-1637368437.jpeg
Những đau thương, hy sinh, mất mát của đại dịch Covid-19 không gì có thể bù đắp... Ảnh: Hà Kiều

Từ 20g00 – 20g45 (19/11), Lễ tưởng niệm đồng bào và cán bộ, chiến sĩ hy sinh, từ vong trong đại dịch Covid-19 tại TP Hồ Chí Minh được diễn ra đồng lại tại khuôn viên Hội trường Thống Nhất, tại kênh Thị Nghè – Nhiêu Lộc – Tàu Hủ, tại các cơ sở tôn giáo, tại các quận (huyện) và TP Thủ Đức  với các nghi thức như tắt đèn, thắp nến, thả hoa đăng, rung chuông,...

Hội trường Thống Nhất mở đầu bằng những thước phim tư liệu đầy lắng đọng trong tiếng cấp cứu, những dài băng ngập lối, những phút giây sinh tử giành giựt sự sống, những khoảnh khắc tạm biệt người thân yêu và những ước mơ còn dang dở...

covid-19-va-23467-nguoi-ra-di-nhac-nho-de-khong-dau-them-lan-nua-songkhoeplusvn-1637368426.jpeg
Còn đó những hình ảnh lắng đọng người ở lại: Ngậm ngùi, xót xa và bịn rịn. Ảnh: Hà Kiều

Đâu đấy ta lại "Nghe hương bay trong gió thơm/ Thương ai qua bên kia trời/ Lời chưa nói với người ở lại/ Lời gửi gắm biết ngỏ cùng ai/ Xin dâng đây nén tâm hương/ Cho âm dương giao hòa/ Lời chưa nói, xin nhắn gửi/ Người còn sống, sống thay người nằm lại".

Thanh âm của lài hát “Tiếng chuông ngân trong gió” như lời tạm biệt, để nghiêng mình cho hơn 2,3 vạn người đã khuất, để  những người may mắn còn ở lại sẽ thay họ làm những điều ý nghĩa cho cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh em, người thân của họ.

Trong tiếng nhạc ai oán, đượm buồn, hàng ngàn người đã có 45 phút lắng đọng kính cẩn nghiêng mình để tưởng nhớ về hàng vạn đồng bào và cán bộ, chiến sĩ hy sinh, tử vong trong đại dịch Covid-19. Đó là những tháng ngày không bao giờ được quên mà bất kỳ ai cũng có thể phải trải qua cơn thập tử nhất sinh, từng có người thân mất đi vì Covid-19 mới thấm thía được hết nỗi đau, khó có thể xóa nhòa trong ký ức đau thương của dân tộc.

covid-19-va-23467-nguoi-ra-di-nhac-nho-de-khong-dau-them-lan-nua-songkhoeplus-1637368427.jpeg
Trầm mình, nghiêng mình trước nỗi đau của dân tộc trong cuộc chiến Covid-19. Ảnh: Hà Kiều

Nên chăng ta có quyền quên đi những người thân yêu nhất quanh ra lần lượt rời xa, để người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, cha mẹ mất con, em nhỏ bơ vơ,...?

Trong “cuộc chiến” cam go và đầy thách thức ấy,  nhiều hình ảnh xúc động về sự hy sinh không gì có thể: chalàm nhiệm vụ chống dịch chỉ dám đứng từ xa nhìn con rơi nước mắt; người mẹ bác sĩ tuyến đầu thương nhớ con thơ với bầu sữa căng cứng, vợ nhìn chồng ra đi trên chiếc xe lăn khi chưa kịp ăn hết bữa cơm,... và trong số ấy, có người đã mãi ra đi!

Nhưng cũng chính trong những thời khắc vô vàn đau thương không gì bù đắp được lại thấy ấm lòng và cảm động bởi biết bao sẻ chia,  đùm bọc lẫn nhau của người Việt. Đó như nghĩa cử "Nhường cơm, sẻ áo/ Chở che nhau người Việt Nam/ Những tâm hồn bé thơ ở lại/ Sẽ vươn chồi dưới nắng ban mai" luôn là muôn cảm hứng cho tiếng chuông chùa, nhà thờ ngân vang mãi mãi, cho những người ở lại không hiu quạnh, quạnh quẽ. Đó là niềm an ủi và sức mạnh lớn lao cho tất cả người Việt cùng vươn mình đứng dậy hôm nay, xây dựng cuộc đời mới, tri âm và nhắc nhớ.

covid-19-va-23467-nguoi-ra-di-nhac-nho-de-khong-dau-them-lan-nua-1637368427.jpeg
Giá trị của cuộc sống hôm nay là mất mát, hy sinh của hơn 2,3 vạn người Việt... Ảnh: Hà Kiều

Vẫn biết rằng, “cuộc chiến” dịch bệnh này  sẽ vẫn còn tiếp diễn, sẽ chưa có hồi kết này. Nhưng điều nên làm vẫn sẽ phải cúi đầu mặc niệm tri âm những người xấu số đã bỏ lại tất cả... Họ đã gạt nước mắt rời khỏi mảnh đất này, nhường sự sống cho người ở lại...; để những người ở lại trân trọng giá trị của sự hy sinh, đánh đổi và cùng nhìn lại những ngày đau thương của dịch bệnh Covid-19 từng đi qua; để những người đang sống và may mắn được đi qua đại nạn cũng sẽ tự nhủ lòng rằng “người ở lại và người ra đi trong những khoảnh khắc sinh tử  chỉ là sự “nhường nhịn” sự sống mà thôi”, phải biết trân quý và yêu thương sự sống quanh ta, để người đã mất lại yên lòng... để những người trong cuộc có lẽ không còn chỗ để đau thêm lần nữa!

258281199-1107236700093302-4051498729453048382-n-1637369947.jpeg

 

Hà Kiều
Có thể bạn quan tâm