#
cuoc thi khoanh khac dang song

"Khắc cốt ghi tâm" những điều này đảm bảo gia đình bạn sẽ luôn giữ được hạnh phúc trọn vẹn mà nhiều người hằng ước mong!

Đăng bởi HA (t/h)

01/09/2020 22:23

Cái mà mỗi người luôn phải “khắc cốt ghi tâm” chính là cái Đạo để biết sống đúng với bổn phận và trách nhiệm của mình thì gia đình trong ấm ngoài êm, mà trật tự xã hội cũng sẽ giữ được “sự vững vàng”, “chắc chắn” là nền tảng cho văn hóa dân tộc.

Trong “Thượng chí văn tập” do nhà văn, nhà báo lớn Phạm Quỳnh tuyển chọn đăng trên “Nam Phong tạp chí”, khi bàn về gia tộc, có lời rằng: “Ngày xưa xã hội có cái thể chế nhất định, sự sinh hoạt của người ta trong gia đình có tính cách vững vàng, chắc chắn. Bây giờ ở các nơi đô hội tỉnh thành lớn không đâu được như thế nữa… Trí thức người ta nhân đó cũng một mở mang ra, tư tưởng cũng mở rộng thêm ra, và dần dần muốn bao quát lấy cả nhân loại.

Trong khi ấy thì cái trật tự về đạo lý luân thường bị điên đảo đi nhiều, không được vững vàng như trước nữa. Có lẽ rồi cũng có ngày chỉnh đốn lại, vì phàm người ta đã tụ họp thành xã hội, thì tất phải có một cái dây liên lạc gì mật thiết với nhau, không thời không thành xã hội được. Mà cái dây liên lạc mật thiết hơn nhất là cái dây liên lạc trong gia đình vậy”. (1919)

Những lời nói ấy ngót nghét đã qua một thế kỷ. Cái ngày mà ông hy vọng được nhìn thấy mọi thứ được chỉnh đốn hoàn hảo, không biết khi nào sẽ tới, nhưng “sợi dây liên tưởng” ấy, ngỡ rằng mỗi người đều nên rõ được cách gây dựng như thế nào. Thực chất, cái mà mỗi người luôn phải “khắc cốt ghi tâm” chính là cái Đạo để biết sống đúng với bổn phận và trách nhiệm của mình thì gia đình trong ấm ngoài êm, mà trật tự xã hội cũng sẽ giữ được “sự vững vàng”, “chắc chắn” là nền tảng cho văn hóa dân tộc.

Đạo của người già

1. Người già là sao Thiên Đức của cả gia đình, lấy Đức làm gốc.

2. Người già như những nắm tro tàn, luôn ôn hòa không hỏa khí, không càm ràm và sẽ không “lời ra tiếng vào” với người ngoài về các thành viên trong gia đình, chỉ dạy, khuyên răn con cháu phải luôn nhìn vào những mặt tốt của nhau và bao dung nhau mà sống.

3. Ở đời “tri túc thường lạc, năng nhẫn tự an” là khi con người biết đủ là vui, không biết đủ sẽ khổ, và chính điều này giúp nuôi dưỡng thiên mệnh trong gia đình, tuyên dương truyền thống gia đình, dưỡng dục con cháu sống là phải biết ba điều là nhớ ơn cội nguồn, tổ tông, cảm ơn người giúp mình và đền ơn đáp nghĩa.

4. Không được quản thúc chuyện nhà, những chuyện vặt vãnh và không để bản thân quá bận bởi con cháu.

5. Không can thiệp vào chuyện của con cái, nới lỏng để nhường vị trí cho thế hệ sau gánh vác gia đình, không ỳ mãi vào tư cách của người già.

6. Người già làm nhiều việc thiện, tích nhiều âm đức sẽ giúp cả nhà luôn hưng vượng, phồn thịnh. Vì có thể vừa tích đức miễn tội, vừa có thể bồi đắp cây Đức cho con cháu, chở che cho những thế hệ sau này.

7. Người già có đức là phong thủy tốt nhất, là phong thủy bậc nhất.

Đạo của người làm cha mẹ

1. “Kính trên nhường dưới” chính là điều khắc cốt đầu tiên. Trên phải biết kính trọng người già, dưới phải biết yêu thương trẻ nhỏ. Dùng sự cảm ơn để hoàn thiện mọi việc, để gia đình trên dưới hòa thuận.

2. Tuyên dương công đức của tổ tiên, của người già với thế hệ sau là con cháu, làm tấm gương tận hiếu tôn kính ngời già, dùng lòng cảm ơn ân đức của thế hệ cha ông để dạy dỗ con cháu.

3. Không tự ý sắp xếp công việc cho người già, để các cụ làm những gì các cụ thích nhưng phải luôn dành sự quan tâm hơn tới người già và thường xuyên phải khuyên các cụ nghỉ ngơi nhiều hơn.

4. Cha mẹ chính là khởi nguồn của mối quan hệ đạo đức giữa con người, là đạo âm dương, âm là mẹ còn dương là cha. Âm dương khi hào hợp vạn vật mới có thể sinh trưởng, âm dương bất hỏa, tinh thần thống khổ không hòa hợp hay không tâm đầu ý hợp trong mọi chuyện thì khi đứa trẻ được sinh ra, tính cách nhất định sẽ không tốt hoặc con cái có thể sẽ bị khiếm khuyết một điều gì đó.

5. Sức khỏe của con cái có ổn định hay không liên quan rất lớn tới người Mẹ. Có trí tuệ hay không sẽ liên quan rất lớn tới người cha. Và, có phúc đức trang nghiêm hay không thì cần nhìn xem cha mẹ có thường hành sự đối đãi với mỗi người bằng cả sự chân thành, với tấm lòng yêu thương và bằng sự hạnh phúc thật sự hay không.

6. Con cái không nghe lời, không hiếu thảo, điều đầu tiên là cần xem lại và hỏi bản thân xem mình có hiếu với người già hay không, có chỗ nào làm không đúng không. Một khi “trên” không thừa nhận, biết ơn công đức của cha mẹ (là người già), thì “dưới” sao có thể giáo dục con cái đến nơi đến chốn được.

7. Người làm cha làm mẹ không nên oán hận con cái cho dù có bất cứ chuyện gì, càng không nên đánh mắng con cái bởi vì sự thành bại của con có liên quan tới việc tu tâm hành thiện của bản thân người làm cha là mẹ. Cái thứ hai là phải suy xét xem cách giáo dục con cái của mình phải chăng có chỗ nào chưa thỏa đáng.

8. “Quản” chính là cái mà ba mẹ thường hay phóng túng tính cách bản thân, luôn tìm những chỗ sai của con cái và làm ngược với tính cách chúng cho nên càng muốn quản cũng không thể quản được. Dùng sự nóng giận để quản con cái chính là tác nhân gây ra sự rạn nứt vì điều đó không những không quản được tốt con cái mà ngược lại còn làm kích động hỏa khí của chúng thậm chsi còn khiến cha con thù hận lẫn nhau, đây cũng là nguyên do cha mẹ không minh bạch về Đạo.

9. Quản con cái không sai nhưng thực sự là không cần, chỉ cần dựa vào việc cảm hóa đức hạnh. Hiểu được tính cách của nó, giúp nó “chặt đi những cành cây nhỏ, lưu lại những cành cây lớn”, không nuông chiều hay chửi bới, đánh mắng mà hãy khích lệ con cái nhiều hơn, ít phê bình và không dụ dỗ chúng bằng vật chất.

Đạo của người làm con

1. Thuận theo Thiên đạo làm con thì phải để chữ Hiếu làm đầu. Con cái mà không hiếu thảo với cha mẹ thì trời đất cũng chẳng dung thứ, ban phúc, bổng lộc cũng theo đó mà tiêu tan, tai họa cũng đổ ập tới.

2. Cha mẹ gọi phải thưa ngay đừng để cha mẹ lo lắng, suốt ruột khi không nhìn thấy con mình. Khi cha mẹ giận dữ cũng không được tỏ thái độ hằn học, vùng vằng hay cãi lại, nhẫn nhịn, đợi đến khi cha mẹ nguôi giận mới nhẹ nhàng phân giải đúng sai.

3. Đừng vì công việc bận rộn hay chỉ biết chăm lo, vui vầy với gia đình nhỏ của riêng mình mà thờ ơ, lạnh nhạt, không quan tâm, hỏi han tới cuộc sống của cha mẹ.

4. Đều là khúc ruột của cha mẹ, lớn lên cùng nhau thì anh em phải biết yêu thương, đùm bọc, hòa thuận lẫn nhau. Nếu giữa anh em xảy ra bất hoà, mâu thuẫn thì cha mẹ cũng chẳng thể ăn ngon miệng, ngủ ngon giấc, lại thêm phần xấu hổ với hàng xóm, họ hàng.

5. Ở nhà hiếu kính với cha mẹ nhưng ra ngoài lại làm điều càn quấy, gây tổn hại đến người khác, thì những lời than vãn, thở than đến tai cha mẹ sẽ khiến cha mẹ mất mặt và hổ thẹn với thiên hạ. Bởi chăng từ thời ông bà đã có câu: “Con dại cái mang”.

6. Nếu cha mẹ làm những việc không đúng với đạo lý, dẫu phận là con cũng không thể nhắm mắt làm ngơ để cha mẹ phạm phải điều xấu, điều ác mà bị báo ứng về sau. Lúc này con cái cũng cần nhẹ nhàng khuyên giải và tìm cách ngăn chặn những hành vi không tốt đó.

7. Phải chăm sóc thật tốt cho bản thân để cha mẹ yên lòng, đừng để thân xác gầy mòn, ốm đau bệnh tật mà cha mẹ phải âu sầu, phiền muộn. Thân xác tuy là của bản thân nhưng lại cũng là một phần cơ thể cha mẹ, nên không được tuỳ tiện làm tổn hại tới cơ thể mình.

Đạo của người làm chồng

1. Đàn ông nam tử hán đại trượng phu nói lời phải giữ lấy lời, nói một là một, nói hai là hai, nói được thì phải làm được.

2. Nếu không làm được thì đừng nói, nói lời không giữ lấy lời thì không còn sự tôn nghiêm.

3. Có tư tâm thì sẽ ngấm ngầm làm chuyện trái với lương tâm, khiến cả nhà phiền não, loại người này không phải là người đàn ông tốt.

4. “Cương” không chỉ là không đánh không mắng người khác, mà bị mắng cũng không đáp lại, không phản bác, không buồn phiền, bị mắng cũng không tức giận, như vậy mới được gọi là Cương. Dẫu đối mặt với việc thuận ý hay trái ý vẫn an nhiên tự tại, làm được như vậy chính là bậc đại trượng phu.

5. Đàn ông có 3 kiểu: Nhược phu (người đàn ông nhu nhược), bạo phu (người đàn ông thô bạo) và trượng phu.

6. Bậc trượng phu dám dũng cảm gánh vác trách nhiệm của cả gia đình, dùng lý thu phục con người, nhìn thấy sai lầm của cả nhà thì ngược lại tự mình thấy hổ thẹn.

7. Là bậc trượng phu, phải định vị được vị trí của mình trong “Tam Cương” (Ba điều then chốt), Tam Cương là chỉ Tính cương (Điều then chốt về tính cách), Tâm cương (Điều then chốt về tâm tính), Thân cương (Điều then chốt về sức khoẻ); không tức giận là Tính cương, không khởi dục vọng cá nhân là Tâm cương, không có những thói quen xấu là Thân cương. Tức giận thì Tính cương mất, mắng chửi người khác thì Tâm cương mất, đánh đập người khác thì Thân cương mất. “Cương” có nghĩa là cương lĩnh, phải dẫn dắt người phụ nữ vào trong Đạo, trên hiếu thuận với cha mẹ, giữa hoà hợp với chị em dâu, dưới nhân từ với con cái.

8. Đàn ông là trụ cột trong gia đình, phải hiểu đạo lý, phải có chí khí, dẫn dắt vợ mà không quản vợ.

9. Nếu đàn ông làm đến nơi đến chốn thì trong nhà ít vận hạn, nếu người đàn ông không làm đến nơi đến chốn thì trong nhà gặp nhiều tai ương.

Đạo của người làm vợ

1. Phụ nữ là mẹ của đất nước, là con gái trong gia đình, là vợ của người ta.

2. Phụ nữ phải nhu hoà, mỉm cười hiền hoà, dung hợp nhân duyên của mọi người trong gia đình.

3. Mềm mại ứng biến như nước, hoà hợp không tranh giành với vạn vật, luôn đặt mình nơi thấp nhất, chảy nơi chỗ trũng, thường nhận cái sai về mình, là bổn phận của người phụ nữ.

4. Phụ nữ nhiều chuyện thì đàn ông sẽ im lặng, phụ nữ không nhu thuận thì gia tài không vượng.

5. Không nên cứng nhắc thô bạo, không được nóng nảy, không được than vãn nhiều lời, lại càng không nên quản việc của đàn ông.

6. Phụ nữ cũng có 3 kiểu người: Hãn phụ (người phụ nữ hung hãn), nhược phụ (người phụ nữ nhu nhược), tức phụ (con dâu). Người phụ nữ cứng nhắc thô bạo, quản việc của đàn ông, áp chế người đàn ông về mặt tinh thần, nói năng như sấm chớp, được gọi là hãn phụ (người phụ nữ hung hãn). Gia đình kiểu này âm thịnh dương suy, người chồng chưa già đã yếu, thậm chí còn chết yểu, con cái sinh ra cũng vô dụng.

Đạo của mẹ chồng nàng dâu

1. Mẹ chồng nàng dâu trong gia đình đều là những người mang họ khác nhau mà tới cùng một gia đình, sống như mẹ và con gái.

2. Đạo nằm ở hai chữ Ân và Nghĩa, chung sống hoà thuận, có thể phụng dưỡng lúc cuối đời. Nếu trái với đạo thì mẹ chồng nàng dâu không hoà hợp, khiến việc nhà không hài hoà, tách ra ăn riêng ở riêng, gia đình chia rẽ, đạo nhà không hưng.

3. Mẹ chồng là người làm dâu nhiều năm được tôi luyện mà thành, đợi tới khi lấy dâu về nàng dâu lại trở thành mẹ chồng. Nàng dâu chính là cô gái trong nhà, hễ ra khỏi cửa là về nhà mẹ chồng, trở thành dâu con.

4. Mẹ chồng đến sớm hơn nên tỏ tường hết thảy mọi việc trong nhà; con dâu đến sau nên mọi việc trong nhà còn chưa hiểu rõ. Mẹ chồng cần dẫn dắt con dâu bước vào trong Đạo, đối xử với con dâu như với con gái, điều gì con dâu không biết thì bảo ban, chỉ dẫn con dâu, không nên gây khó dễ.

5. Con dâu vốn không phải do mẹ chồng sinh ra, nếu mẹ chồng không hiểu Đạo, không thi ân trước, nói về sở đoản của mình trước, hoặc ỷ lớn nạt bé, dùng sự tức giận quản con dâu, lời nói ra chỉ gieo mầm ác, thì con dâu đâu có thể nảy sinh tình cảm tốt đẹp với mẹ chồng?

6. Mỗi gia đình đều nên nghĩ rằng con gái của mình bước vào gia đình này thì nhà chồng cần yêu thương con dâu như con gái của mình. Nếu không làm được thì con dâu sẽ dùng phương thức như vậy để đối đãi với con dâu sau này của mình, tạo thành vòng tuần hoàn ác tính.

7. Làm con dâu thì nên hiếu kính với cha mẹ chồng như cha mẹ mình. Cổ nhân có câu rằng: Đời người có phụ mẫu đôi bên, nên phải đối xử công bằng với phụ mẫu đôi bên.

8. Không hiếu thuận với cha mẹ chồng, gieo nhân như vậy thì sau này khi con cái trưởng thành, nhất định cũng sẽ gặp quả báo là con cái không hiếu thuận với chính mình.

9. Gia đình hoà thuận vạn sự hưng, muốn được phu quý con hiền, thì phải hiếu kính cha mẹ, cuộc sống chắc chắn sẽ được phát đạt. Nếu không thì phú quý cũng chỉ mong manh như giọt sương mai giữa những bông hoa, vinh hoa cũng chỉ như sương mù lướt trên ngọn cỏ, đều không thể bền lâu. Học Đạo không phải là để yêu cầu người khác mà là để hoàn thiện chính bản thân mình!

HA (t/h)

Có thể bạn quan tâm

THƯƠNG HIỆU VÌ CỘNG ĐỒNG